Thị giác của trẻ nhỏ chưa phát triển đầy đủ nên các sắc độ gần nhau rất khó phân biệt, dù người lớn thấy rõ.
Vùng chạm phải rộng hơn nhiều so với game người lớn, và các nút đặt sát nhau sẽ bị chạm nhầm liên tục.
Đưa đáp án ngay lập tức lấy mất cơ hội tự suy luận, còn để trẻ loay hoay quá lâu thì lại nản. Chạm và kéo vật thể vào đúng chỗ là thao tác cơ bản phù hợp trẻ mới biết dùng cảm ứng.
Trẻ chơi một mình quá lâu cần người lớn để mắt. Nhìn mẫu rồi làm theo là cơ chế học tự nhiên nhất ở trẻ nhỏ, và nó dùng được cho rất nhiều nội dung khác nhau. Màu sắc tương phản cao giúp trẻ phân biệt vật thể.
Cảm giác được quyết định làm tăng mức độ tham gia rõ rệt, dù lựa chọn đó không ảnh hưởng gì đến lối chơi. Ghép chữ cái thành từ đơn giản là cách dạy đọc qua trò chơi phổ biến ở game tiếng Việt cho trẻ.
Thao tác kéo một vật vào ô đúng chỗ nằm trong khả năng vận động của trẻ hai tuổi, còn chạm đúng một điểm nhỏ thì chưa. Tỷ lệ đầu lớn so với thân là quy ước thiết kế lâu đời, nó kích hoạt phản ứng bảo vệ tự nhiên ở cả trẻ lẫn người lớn. Trẻ chậm hơn không có nghĩa là làm sai.
Gu nhân vật hoạt hình mỗi trẻ khác. Không có đáp án đúng duy nhất nên trẻ tự do thử nghiệm, và thể loại này giữ được hứng thú lâu hơn bài tập có sẵn đáp án. Nhân vật đồng hành xuyên suốt tạo cảm giác quen thuộc.
Quảng cáo giáo dục đôi khi phóng đại. Bắt đầu từ hai hình chỉ khác một chi tiết lớn, rồi tăng dần số lượng và giảm dần kích thước khác biệt.